Truyền Thừa Phong Thủy Tam Nguyên Vô Thường Phái

Thầy Phong Thủy Chương Trọng Sơn: Đại Tổ Sư Phái Vô Thường

Chương Trọng Sơn (章仲山), tự là Trọng Sơn, hiệu Vô Tâm Đạo Nhân, người Vô Tích, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Ông được ghi nhận là người sáng lập trường phái phong thủy Vô Thường, đồng thời là truyền nhân duy nhất của dòng phái Huyền Không, nổi tiếng qua các trước tác mang đậm giá trị học thuật phong thủy.

1. Tiểu sử sơ lược về Tổ Sư Chương Trọng Sơn

Chương Trọng Sơn, tên thật là Chương Phủ, sống vào thời nhà Thanh. Ông không chỉ nổi tiếng với danh hiệu đại sư phong thủy mà còn được biết đến như người truyền thừa xuất sắc nhất của Tưởng Đại Hồng – bậc thầy phong thủy Huyền Không thời Minh mạt Thanh sơ.

Dưới sự chỉ dạy của Tưởng Đại Hồng, Chương Trọng Sơn tiếp thu toàn bộ bí quyết tinh hoa của Huyền Không, sau đó khai sáng và phát triển trường phái Vô Thường, tạo ảnh hưởng sâu rộng trong giới phong thủy.

2. Các tác phẩm phong thủy kinh điển

Những trước tác quan trọng của Chương Trọng Sơn bao gồm:

“Biện Chính Chân Giải”

“Tâm Nhãn Chỉ Yếu”

“Âm Dương Nhị Trạch Thực Nghiệm”

“Thiên Nguyên Ngũ Ca”

“Huyền Không Bí Chỉ Phê Chú”

Đặc biệt, tác phẩm “Âm Dương Nhị Trạch Thực Nghiệm” đã trở thành nguồn tài liệu tham khảo cho nhiều đại sư phong thủy, tiêu biểu là Thẩm Trúc Nhưng với tác phẩm nổi tiếng “Thẩm Thị Huyền Không Học”. Qua đó, hệ thống lý thuyết Huyền Không được phát triển toàn diện hơn, giúp người học dễ dàng tiếp cận kiến thức phong thủy chính thống.

Trong “Tâm Nhãn Chỉ Yếu”, ông nhấn mạnh:

“Nhãn là nói hình, là thể; tâm là nói lý, là dụng. Nhãn thấy được hình thế, còn tâm là suy đoán lý khí vô hình.”

Tác phẩm này chỉ dẫn cách nhìn nhận và phân tích hình thế cùng lý khí một cách toàn diện, mang lại giá trị vượt thời gian.

3. Các đóng góp và truyền thừa

Sau khi đạt đến đỉnh cao trong phong thủy, Chương Trọng Sơn dành thời gian khảo sát các địa danh nổi tiếng, đồng thời truyền thụ kiến thức cho thế hệ sau. Ông từng chiêu nạp và giảng dạy phong thủy tại núi Thái Sơn, với mong muốn phát triển trường phái Vô Thường.

Hai đại diện nổi bật kế thừa phái Vô Thường là:

1. Đại Sư Đàm Dưỡng Ngô

2. Thẩm Trúc Nhưng

tự học qua các tác phẩm của ông, đặc biệt là “Âm Dương Nhị Trạch Thực Nghiệm”. Không phải truyền thừa chính tông, nhưng cũng có ảnh hưởng khá lớn nhờ tác phẩm “Thẩm Thị Huyền Không Học” là quốn sách gối đầu giường của rất nhiều Thầy Phong Thủy Huyền Không tại Việt Nam.

4. Vị trí của phái Vô Thường trong Huyền Không Lục Đại Phái

Vào thời Thanh, Huyền Không chia thành sáu trường phái chính: Vô Thường Phái, Điền Nam Phái, Tô Châu Phái, Thượng Ngu Phái, Tương Sở Phái, và Quảng Đông Phái. Trong đó, phái Vô Thường vượt trội hơn cả nhờ sự tinh thông và ứng dụng linh hoạt của thuyết Huyền Không, được xem là đỉnh cao của phong thủy thời bấy giờ.

Chương Trọng Sơn với biệt danh “Độc ngộ chân thuyên” đã nổi tiếng khắp miền Giang Nam, nhờ khả năng phân tích cát hung và vận dụng ngũ hành một cách tài tình.

5. Các Truyền Thừa Sau Đại Sư Đàm Dưỡng Ngô

1. Đại Sư Hư Minh (SUI BENG)

Pháp Sư Hư Minh học Phong Thủy từ Tổ sư Đàm Dưỡng Ngô khoảng thời gian thế chiến thứ II. Ở tuổi 19, Hư Minh trở thành một tu sĩ Phật giáo. Khi 38 tuổi, Pháp Sư đến Penang, Mã Lai làm việc trong một ngôi chùa và mang theo nhiều sách của Pháp Sư Đàm Dưỡng Ngô. Ông cũng là một nhà nghiên cứu thảo mộc, một đông y sĩ và đã có uy tín với công thức sản xuất dầu gió chữa bệnh “sampo”.
Đại Sư viên tịch vào tháng 3 năm 1998.

2. Đại Sư Diễn Bản (Yen Pen)

là một trong những đồ đệ của Pháp sư Đàm Dưỡng Ngô. Đã được học tất cả từ người Thầy thông thái và có được những kinh nghiệm thực tế, pháp sư Eu See Yin (Diễn bản) đã xuất bản 3 cuốn sách để bán. Quyển đầu tiên xuất bản vào cuối thập niên 1920. Ba quyển sách đều có tựa đề “Lý thuyết và những trường hợp nghiên cứu về phong thủy Dương Trạch”. Quyển thứ ba cũng có cùng tựa đề nhưng được viết bởi một trong các đồ đệ của ông khi Pháp sư Eu See Yin (Diễn Bản) ở Trung Quốc, ghi lại những nghiên cứu về Phong Thủy Âm trạch và Dương trạch.

Quyển thứ nhất có 195 trường hợp, quyển 2 có 260 trường hợp. Những trường hợp này đều có ghi rõ tên chủ nhà, địa chỉ nhà và năm, tháng theo âm lịch, và những ghi chép trước khi kiểm tra và kết quả sau khi được sửa đổi. Có những nơi rất xa và rộng.

Ông đi khắp các tỉnh của Trung Quốc, Borneo, Jaca và Sumatra, Peninsular Mã Lai, Tân gia ba, Ấn Độ và Thái Lan. Các trường hợp này đều được phân tích và ghi lại, làm nguồn dữ liệu nghiên cứu vô giá, được dùng cho các khóa học Phong Thủy như đã nói ở trên mà không có một tài liệu nào có thể sánh bằng. Trong trang 408 – 410 của quyển 3 có đề cập đến trường hợp chùa Kek Lok Si ở Penang mà mọi người biết rất rõ.

Trước khi nghiên cứu và phân tích về Phong Thủy, ông là một nhà giáo giảng dạy tại một trường Thiên chúa giáo ở Thượng Hải. Ở đó ông có nhiều xung đột với những người có thế lực của trường, vì ông là tín đồ Phật giáo. Vì chuyện này, ông từ chức và làm quản lý tại một nhà máy dệt. Ông lại tiếp tục gặp điều mâu thuẫn với tôn giáo của mình khi thấy DDT được phun ra để diệt trừ sâu bọ, trong Phật giáo không thể chấp nhận giết bất cứ sinh vật nào. Một lần nữa ông từ chức và muốn dành trọn thời gian để làm việc cho tôn giáo. Vì vậy, ông bắt đầu xuất bản tạp chí và giảng đạo.
Pháp sư Eu See Yin( Diễn Bản) đến Tân gia ba và trở thành tu sĩ, sau đó ông chuyển đến Nam Dương. Ở đó nhà của ông bị cháy buộc ông phải dời đến Mã Lai. Ông đến Penang và chuyển đến Cao nguyên Cameron, nơi đây ông điều hành chùa Sampo.
Năm 1950, vì lý do sức khỏe, ông quay về Penang, ở đây ông mở các khóa học Phong Thủy. Trong suốt thời gian này, Pháp sư Hoành Thuyền đã ghi danh và theo học Phong Thủy, sau đó ông trở thành chuyên gia. Điều này sẽ giải thích sau.
Năm 1957, Pháp sư Eu See Yin (Diễn Bản) qua đời, một năm sau khi gặp Pháp sư Hư Minh.

3. Đại Sư Hoàng Thuyền (HUNG CHUAN)

Thầy Hoành Thuyền tham gia các khóa học Phong Thủy của Thầy Diễn Bản vào thập niên năm 1950. Ông học Phong Thủy và trở thành một môn sinh rất xuất sắc, và chuyển sang làm tư vấn cho nhiều người giàu có và nổi tiếng ở Tân gia ba.
Trong Nam Dương Thương Báo – xuất bản chủ nhật 12 tháng 4 năm 1987, có một bài về một trong những nhà phân tích Phong Thủy do Thầy Hoành Thuyền viết có liên quan đến khách sạn Hyatt ở Tân gia ba.
Ông làm công việc phân tích này vào năm 1973 khi tỷ lệ người định cư ở Hyatt là 40%. Vào thời kỳ đổi mới năm 1973, Thầy Hoành Thuyền chọn ngày giờ tốt để khai trương một vòi nước phun vào lúc 10 giờ sáng. Đến 2 giờ chiều cùng ngày, khách sạn Hyatt nhận được một cuộc điện thoại rằng chuyến bay 747 đã bị hoãn và cần phòng cho 380 khách.

4 ngày sau khi sửa đổi, khách sạn Hyatt đã kín chỗ. Tính toán và tổng kết lại, khách sạn Hyatt có số người ở tăng thêm 57% trong năm đầu, 69% trong năm thứ hai và 75% trong năm thứ 3. Ông cũng dự đoán rằng sau 10 năm tính từ ngày có bảng phân tích, khách sạn Hyatt sẽ mở một cửa chính thứ hai, điều đã xảy ra năm 1984. Thật đáng kinh ngạc, năm 1979, Hyatt chiếm tỷ lệ 100% khách đến ở, và khách sạn đã phải khuếch trương rộng hơn, điều mà đúng như dự đoán đã được xảy ra vào năm 1984.
Chúng tôi đươc biết Thầy Hoành Thuyền đã chỉ dẫn Khách sạn Hyatt Tân gia ba rằng việc đổi mới cần được thực hiện vào khoảng năm 1983-1984 để phù hợp với sự biến đổi trong vận khí của Phong Thủy từ thời kỳ 6 chuyển qua thời kỳ 7.

4. Đại Sư FRANCIS LEYAU

Năm 1973, Pháp Sư Francis Leyau Yoke Sai bắt đầu nghiên cứu về Phong thủy Âm trạch và Dương trạch cùng với các Pháp Sư khác, cho đến khi ông gặp Pháp Sư Hư Minh năm 1983. Với kiến thức đã được thọ giáo từ những bài học của người Thầy này, năm 1984 ông bắt đầu mở các lớp Phong Thủy cả hai nơi ở Peninsular, Đông Mã Lai và Tân Gia Ba.
Trong thời gian hơn 24 năm, ông đã có hơn 100 môn sinh từ khắp nơi ông đã đi qua, kể cả các chuyên gia. Trong số các môn sinh, một số người đã trở thành Pháp Sư Phong Thủy, số khác cũng là những nhà thực hành và tư vấn.

Từ 1984 – 1986, ông là một nhà báo chuyên mục Phong Thủy và là người tư vấn cho Nhật Báo Sun Min, nơi đây ông đã viết nhiều bài báo và trả lời hàng loạt các câu hỏi từ độc giả. Năm 1984, ông được bổ nhiệm làm người giảng dạy Phong Thủy cho Hiệp Hội Khánh Giang ở Malacca, Mã Lai, ông từ bỏ công việc đó vào năm 1988. Từ 1992 – 1993, dựa vào bằng cấp và kinh nghiệm của ông, Hiệp hội Kinh Dịch ở Kuala Lumpur đã bổ nhiệm ông vào chức vụ Trợ giáo và Giảng Viên.

Ông cũng là một cộng tác viên thường trực cho Tạp chí Phong Thủy cho Phụ Nữ năm 1993 và 1994.
Ông cũng hiểu biết rộng về Ngũ Hành, Bát Tự, Chọn ngày, Xem tướng tay, Đồng Thư, Phong Thủy Âm trạch và Dương trạch, Bát Quái, Kinh Dịch, v.v… ông đã thực hiện nhiều cuộc nghiên cứu có liên quan đến mồ mả và lăng tẩm ở Trung Quốc của các triều đại nhà Tống, nhà Đường, nhà Minh và nhà Thanh cùng nhiều triều đại khác. Ông cũng đi thăm nhiều khu vực Phong Thủy quan trọng ở Trung Quốc và Hồng Kong để nghiên cứu sâu xa hơn về những sự kiện lịch sử quan trọng của Phong Thủy và tìm ra những lý do sụp đổ của những triều đại khác nhau ở Trung Quốc.